Scottie Scheffler – Khi “sự huỷ diệt” vẫn ẩn mình trong một con người rất đỗi bình thường
Sau bốn sự kiện đầu tiên của mùa giải PGA Tour 2026, golfer số 1 thế giới mới chỉ góp mặt ở hai giải đấu. Nhưng chỉ với chừng ấy, Scottie Scheffler đã kịp để lại dấu ấn: một chiến thắng và một lần góp mặt trong Top 3 chung cuộc. Một sự khởi động gọn gàng, hiệu quả và đầy hứa hẹn.
Nếu đặt trong tương quan với những mùa giải trước, màn nhập cuộc ấy thậm chí còn mang dáng dấp “đúng bài” của Scheffler. Bởi lẽ, trong thực tế, cỗ máy chiến thắng mang tên anh thường chỉ thực sự khởi động khi tháng Tư gõ cửa – thời điểm mà các danh hiệu lớn bắt đầu gọi tên những kẻ mạnh nhất.
Ba năm trở lại đây, kể từ kỷ nguyên siêu phàm của Tiger Woods, làng golf thế giới mới lại chứng kiến một sự thống trị gần như tuyệt đối trên PGA Tour. Và Scottie Scheffler chính là chuẩn mực mới của sự thống trị ấy. Một thứ quyền lực được xây dựng không bằng sự hào nhoáng, mà bằng hiệu suất đỉnh cao, sự ổn định lạnh lùng và cảm giác như thể anh là một cỗ máy được lập trình cho chiến thắng, hơn là một con người bằng xương bằng thịt.
Scheffler xuất hiện lầm lũi, thong dong, không ồn ào. Nhưng mỗi bước chân của anh trên fairway đều mang theo sát thương. Những con số thống kê với anh dường như chỉ còn mang tính hình thức, bởi sự vượt trội là điều hiển nhiên. Từ những sân khấu nhỏ đến các đấu trường lớn, anh đều biết cách giành chiến thắng – thậm chí là những chiến thắng với cách biệt rất lớn. Có những thời điểm, thế giới golf gần như mặc định rằng: nếu Scheffler tham dự, danh hiệu gần như đã có chủ.
Tỷ lệ cược dành cho anh từng cao đến mức khó tin – 7:1 – nhưng dòng tiền vẫn đổ về phía Scottie. Người ta tin rằng anh không có ngày thi đấu tệ, không có vòng đấu dương gậy. Rằng anh miễn nhiễm với sai số. Thế nhưng, vòng mở màn tại Phoenix Open trên sân TPC Scottsdale đã mang đến câu trả lời mà làng golf chờ đợi suốt bấy lâu: Scottie Scheffler, sau tất cả, vẫn chỉ là một con người bình thường.
Trên sân khấu rực lửa của TPC Scottsdale, tại sự kiện thứ tư của mùa giải, anh khép lại ngày thi đấu đầu tiên với 73 gậy (+2). Một kết quả tưởng chừng quen thuộc với nhiều golfer khác, nhưng với Scheffler, đó là điều đã gần ba năm rồi người ta mới lại được chứng kiến. Một ngày thi đấu nặng nề, trầy trật và đầy bức bối: chip lỗi, gậy sắt không nghe lời, những cú swing đưa bóng tìm đến nước. Những hình ảnh ấy, với nhiều người, gần như vượt quá sức tưởng tượng. Golf vốn khó, hôm nay hay chưa chắc ngày mai vẫn hay – nhưng với Scottie Scheffler, dường như quy luật đó từng không tồn tại.
Suốt vòng đấu, anh vật vờ giữa fairway và green, liên tục ngước nhìn rồi lại cúi đầu, lắc đầu sau mỗi cú đánh hỏng. Có khoảnh khắc, sự tức giận như muốn trút cả lên chiếc gậy trên tay. Khi vòng đấu kết thúc, Scheffler không nói một lời, lặng lẽ bước thẳng ra range, từ chối mọi câu hỏi từ truyền thông. Một khoảnh khắc rất đời. Một hình ảnh rất người – hoàn toàn khác với biểu tượng “golfer số 1 thế giới” mà chúng ta vẫn quen thuộc.
Chứng kiến khoảnh khắc ấy, người ta chợt nhận ra vì sao golf là môn thể thao phản chiếu bản chất con người rõ ràng đến vậy. Scheffler không còn là bức tường bê tông bất khả xâm phạm. Anh trở về đúng vị trí của một golfer thực thụ – đang vật lộn với cú swing, với tâm lý, với chính bản thân mình. Một hình ảnh quen thuộc với bất kỳ ai đã từng cầm gậy.
Nhưng ngày thi đấu đáng quên đó nhanh chóng được Scheffler cất vào ngăn kéo, khoá lại thật chặt. Bởi với anh, không tồn tại khái niệm bỏ cuộc. Chức vô địch không bao giờ được trao sau vòng 1. Nhà vô địch chỉ được gọi tên vào chiều Chủ nhật.
Ba vòng đấu tiếp theo là lời đáp trả không thể đanh thép hơn: 65 – 67 – 64. Một màn trở lại rực rỡ sau thảm hoạ ngày mở màn. Scheffler chỉ kém vị trí dẫn đầu đúng một gậy để bước vào playoff, và suýt chút nữa, anh lại khiến phần còn lại của Tour phải chịu thêm một nỗi đau quen thuộc. Từ vị trí thứ 86 sau ngày xuất phát, anh leo thẳng lên đồng hạng Top 3 khi giải đấu khép lại.
Có người nói rằng, golfer số 1 thế giới đã được “phù hộ” để tạo nên phép màu. Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào cấu trúc lối chơi, tư duy thi đấu và khả năng vượt qua nghịch cảnh của Scottie Scheffler, ta sẽ thấy đó không phải phép màu. Đó là cấu trúc của sự vĩ đại. Anh không cần swing đẹp, không cần những cú driver xé gió. Thứ vũ khí lớn nhất của Scheffler là tâm lý vững vàng, niềm tin tuyệt đối vào bản thân và thứ ngôn ngữ không bao giờ có hai chữ “bỏ cuộc”. Chính điều đó đã làm nên sự thống trị gần như tuyệt đối của anh trong suốt ba năm qua.
Scottie Scheffler – khi “sự huỷ diệt” vẫn nằm trong một con người bình thường bằng xương bằng thịt. Sai số vẫn có thể xuất hiện, những ngày thi đấu tệ vẫn có thể xảy ra, như bất kỳ người chơi golf nào khác. Nhưng có lẽ, chính những sai số ấy chỉ càng tô đậm hơn cho những lần bùng nổ dữ dội kế tiếp – cho hành trình trở lại với tâm thế của một huyền thoại đang từng bước được khắc tên vào lịch sử golf thế giới.
Tác giả: Đinh Hải Sơn
vi
en