The Open 2025: Rory McIlroy chiến thắng trong lòng người hâm mộ quê nhà
10:49:00 21/07/2025

The Open 2025 đã khép lại với chiến thắng áp đảo của Scottie Scheffler. Nhưng với Rory McIlroy – dù xếp hạng T7 nhưng anh đã ghi dấu ấn với các khán giả nhà.

Giọng nói của người cha cắt ngang qua tiếng ồn bên đường dây ở hố 4, van nài những người lạ cho phép con trai nhỏ của ông được nhìn rõ hơn Rory McIlroy. Trong bốn ngày, những yêu cầu tương tự đã bị đáp lại bằng những cái nhún vai từ chối, bởi đám đông khán giả ai cũng muốn có được tầm nhìn tốt nhất để hướng theo mỗi cú đánh của golfer số 2 thế giới. Nhưng điều gì đó trong giọng điệu của người cha này đã thuyết phục được đám đông dịch chuyển. Một tình nguyện viên xuất hiện, nhẹ nhàng dẫn cậu bé không quá 10 tuổi, vào bên trong dây khi Rory McIlroy thực hiện cú đánh tiếp cận.

Cậu bé đứng yên, choáng ngợp trước khoảnh khắc chứng kiến McIlroy đánh bóng. Đám đông bùng nổ. "Chúng tôi đều yêu mến bạn, Rory!" ai đó hét lên, khơi dậy một tràng "Yaaahhhs!" và tiếng "RORRRRYY!" vang vọng khắp sân như sấm sét.

Rory McIlroy và người hâm mộ anh vẫn có những hy vọng mong manh cho một cuộc lội ngược dòng. Rory đã làm tốt khi có thời điểm trong ngày anh vươn lên vị trí thứ 2, nhưng trước một Scottie Scheffler quá ổn định, Rory cần điều gì đó kỳ diệu, điều gì đó để làm sống lại giấc mơ The Open của anh tại quê nhà.

Nhưng điều đó không xảy ra. Cuộc đua giành chiếc cúp Claret Jug của Rory đã kết thúc khi anh mắc double bogey ở hố 10. Nhưng có thể, cuộc đua chưa bao giờ thực sự là điều quan trọng.

“Tôi đã cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc, đặc biệt là khi đi lên hố cuối và nhận được sự chào đón đó,” McIlroy nói sau khi hoàn thành vòng đấu Chủ nhật. “Đây là một tuần tuyệt vời. Tôi đã nhận được mọi thứ tôi muốn trong tuần này ngoại trừ chiếc cúp, và điều đó chỉ vì một người đã tốt hơn một chút so với chúng tôi.”

Rory McIlroy từ lâu đã là hình mẫu được yêu thích nhất của golf, và tình cảm đó luôn tăng lên trong suốt giải The Open tuần qua. Nhưng những gì diễn ra ở đây không chỉ là sự ủng hộ. Cổ động viên chen chúc xung quanh hầu hết các hố golf, trèo qua những đụn cát và lách qua cỏ, nhiều người không thể nhìn thấy Rory McIlroy nhưng lại khao khát chỉ để được đủ gần để hét lên tên anh. Các khán đài được lấp đầy một giờ trước khi anh đến, chỉ để trống ngay lập tức khi anh chuyển sang hố tiếp theo.

Những cảnh tượng ngày càng trở nên siêu thực. Một thiếu niên với kiểu tóc buzz cắt ngắn—“The Open” được tạo kiểu ở phía sau đầu—đã cúi người dưới dây ở hố hai, giơ điện thoại lên chụp selfie trước khi các nhân viên bảo vệ đưa cậu đi. Có một lúc, các máy quay truyền hình đã ghi lại hình ảnh một người đàn ông bơi trong biển Ireland lạnh giá, vẫy một cột cờ có cắm cờ Open trong một tay và cầm một biển hiệu màu vàng "GO RORY!" tay còn lại.

Rồi có những âm thanh. Các giải golf thường tạo ra âm thanh dễ đoán—tiếng vỗ tay lịch sự sau những cú đánh tốt, những tiếng thì thào thất vọng sau những cú không đạt yêu cầu, nhịp điệu quen thuộc của sự trân trọng từ khán giả. Nhưng đây là một điều gì đó hoàn toàn khác. Đây nghe như một buổi hòa nhạc hoặc trận bóng đá: những tiếng hô hào không ngừng, những bài hát gọi tên McIlroy, một lễ hội dường như không quan tâm nhiều đến cuộc thi đấu thực sự đang diễn ra. Đây là một lễ hội tôn thờ kéo dài bốn ngày, được điểm xuyết bằng những khoảnh khắc thể thao thuần túy.

Về chiến thắng tại The Masters, đó là một khoảng thời gian kỳ lạ kể từ Augusta. Có sự tin tưởng rộng rãi rằng việc giành chiến thắng tại Augusta National cuối cùng sẽ giải phóng McIlroy, chấm dứt cuộc chiến vĩnh viễn giữa con người mà anh từng là và con người mà anh có thể trở lại. Anh có thể đơn giản tồn tại như một golfer thế hệ mà không phải gánh nặng kỳ vọng chưa được thực hiện. Thay vào đó, McIlroy đã thừa nhận rằng anh đã quá chú tâm vào việc theo đuổi con quỷ Grand Slam trong thời gian dài đến nỗi việc bắt kịp nó đã khiến anh không còn phương hướng.

Nghe có vẻ trái ngược, nhưng đó là một hiện tượng thường gặp ở những vận động viên ưu tú—đặc biệt là các vận động viên Olympic, những người dành cả cuộc đời để làm việc hướng tới điều gì đó chỉ xuất hiện mỗi bốn năm một lần. Khi đạt tới đỉnh cao, họ thấy mình lạc lối mà không còn nơi nào để leo lên. Cũng có sự thất vọng ngày càng tăng với vị trí của anh trong trò chơi và sự giám sát đi kèm. Anh đã sống trong cái bể cá này suốt cuộc đời trưởng thành, gánh một gánh nặng mà hầu hết chúng ta không thể tưởng tượng. Mặc dù có những sai sót và thiếu sót, nhưng dòng chảy xuyên suốt sự nghiệp của anh là sự duyên dáng. Khi sự duyên dáng đó không được đáp lại—khi chỉ trích cảm thấy không công bằng hoặc khắc nghiệt—phản ứng của anh tại Quail Hollow và Oakmont trở nên dễ hiểu, nếu không muốn nói là đáng ngưỡng mộ.

Mặc dù những tháng gần đây gặp khó khăn và tranh cãi, Rory McIlroy vẫn có thể nói là hình mẫu được yêu thích nhất của golf. Cổ động viên thường hướng tới những người chiến thắng, nhưng sự theo dõi của Rory vượt lên trên cả hiệu suất. Cơ sở người hâm mộ của anh tồn tại vì con người anh—một người không ngại bộc lộ bản thân, với tất cả những khiếm khuyết, trong một môn thể thao mà hầu hết các vận động viên duy trì những hình ảnh được xây dựng cẩn thận. Và gần đây, những gì anh đã tiết lộ không nhất thiết phản ánh bản thân tốt nhất của anh. Mọi người ở đây đều hiểu điều đó. Họ không coi đó là sự tấn công vào nhân cách—mà là sự kiệt sức, cái giá không thể tránh khỏi của việc là chính mình dưới ánh đèn sân khấu này. Đó là lý do tại sao Portrush tuần này cảm thấy khác biệt.

Tuần này, đám đông không yêu cầu điều gì—họ chỉ đơn giản cho anh biết rằng họ ở đó vì anh. Để thể hiện sự trân trọng. Để nhắc nhở anh rằng họ thấy anh, cảm nhận anh, rằng anh vẫn là người của họ trong cả thắng lợi lẫn thử thách.

Đó là điều đẹp đẽ về quê hương: Nó không yêu cầu hay muốn hay cần gì từ bạn. Nó thậm chí không yêu cầu bạn phải hoàn hảo. Nhưng nó luôn ở đó vì bạn, mãi mãi, đặc biệt khi bạn cần nó nhất.

Rory McIlroy cũng nhận ra sự thay đổi này. Một trong những điều anh hối tiếc về The Open năm 2019 là tâm lý hướng nội của mình, khả năng không thể hấp thụ khoảnh khắc. Tuần này, anh đã cố gắng một cách có ý thức để đón nhận tình yêu—điều mà không đến một cách tự nhiên với anh. Anh đã làm điều đó một phần vì bản thân và sự bình yên của chính mình, nhưng cũng vì trải nghiệm của mọi người khác. Anh hiểu rằng việc là chính mình không chỉ đơn thuần là thành tựu cá nhân. Anh đã ghi nhận gần như mọi tiếng hô—gật đầu, vẫy tay, làm mọi thứ có thể để công nhận những gì khán giả dành cho anh. Đó là cách anh trả lại điều gì đó.

Những hình ảnh và âm thanh, những cảm xúc thăng hoa đã xao xuyến tại Royal Portrush, không thể được ghi lại bằng bất kỳ bảng điểm nào hay giảm thiểu thành những phép toán đơn giản. Càng lớn tuổi, bạn càng hiểu rằng thể thao không thực sự chỉ là về điểm số. Chúng là về những khoảnh khắc xuyên thấu qua cuộc sống bình thường—những trải nghiệm sâu sắc đến mức biện minh cho tất cả nỗi đau, sự thất vọng, và nỗi ám ảnh mà chúng ta phải chịu đựng với tư cách là những vận động viên, người hâm mộ và tín đồ của trò chơi đẹp đẽ, điên cuồng này.

Những khoảnh khắc nhắc nhở chúng ta lý do vì sao chúng ta yêu thể thao ngay từ đầu.

“Có rất nhiều lòng biết ơn, và đúng vậy, rất nhiều niềm tự hào,” Rory McIlroy chia sẻ sau giải đấu. “Rất nhiều tự hào vì tôi đến từ những bờ biển này, và một phần nhờ cách tôi đã chơi và ủng hộ cho đất nước nhỏ bé này. Được đứng trước mọi người ở nhà và nhận được sự chào đón đó ở hố cuối—thật sự tuyệt vời. Tôi sẽ nhớ điều đó rất lâu.”

Những người đã chứng kiến điều đó tại Royal Portrush cũng sẽ nhớ mãi. Một số cảnh tượng, một số tiếng hô, một số cảm xúc trở thành những ký ức vĩnh viễn. Không ai muốn quên chúng cả.

Phạm Duy Dương