Từ tăng trưởng nóng đến thời kỳ ổn định
Chỉ trong vòng mười năm, golf Việt Nam đã trải qua tốc độ phát triển đáng kinh ngạc. Từ vài sân golf đầu tiên vào những năm 2000, đến nay cả nước đã có hơn 80 sân đạt tiêu chuẩn quốc tế, đón hàng triệu lượt golfer mỗi năm.
Thị trường golf du lịch được định giá khoảng 600 triệu USD năm 2022, và mục tiêu đạt 1 tỷ USD vào năm 2025 được xem là hoàn toàn khả thi. Việt Nam cũng nhiều năm liền được vinh danh là “Điểm đến golf tốt nhất châu Á” bởi World Golf Awards.

Tuy nhiên, đằng sau những con số ấn tượng ấy là một thực tế khác: tăng trưởng nóng đã chạm trần. Khi kinh tế chững lại, nhu cầu tiêu dùng thu hẹp, và cạnh tranh từ các hoạt động thể thao – giải trí khác gia tăng, golf Việt Nam bắt đầu đi vào giai đoạn điều chỉnh tự nhiên.
Ba lực cản khiến golf giảm nhiệt
1. Kinh tế suy thoái và chi tiêu co hẹp
Golf là môn thể thao tốn kém. Một vòng golf tiêu tốn vài triệu đồng, chưa kể gậy, trang phục, phí hội viên, di chuyển và chi phí phát sinh. Khi kinh tế chung suy yếu, nhóm khách hàng trung lưu và thượng lưu - vốn là lực đỡ chính của golf nội địa, có xu hướng thắt chặt chi tiêu.
Theo thống kê không chính thức từ một số sân tại miền Bắc, lượng khách chơi golf giảm khoảng 10–15% trong năm 2024 và xu hướng giảm tiếp tục trong năm 2025, chủ yếu ở nhóm khách doanh nghiệp và golfer phong trào.
2. Sự trỗi dậy của những môn thể thao mới
Golf không còn là “sân chơi duy nhất” của giới thành đạt. Những môn thể thao mới như Pickleball, hay các hoạt động thể thao ngoài trời khác đang thu hút nhóm khách hàng tương tự – vừa vận động, vừa giao lưu, chi phí lại thấp hơn đáng kể.
Pickleball đặc biệt đang tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh tại các khu đô thị, resort và khu nghỉ dưỡng cao cấp. Môn thể thao này dễ chơi, ít tốn kém, dễ tổ chức giải đấu, và mang lại cảm giác cộng đồng mà golf đôi khi thiếu.
Điều đó khiến golf mất dần tính hấp dẫ, buộc các sân và câu lạc bộ phải nghĩ khác để giữ chân người chơi.

3. Hạn chế trong quản lý và phát triển phong trào
Hệ thống handicap (điểm chấp) – vốn là “xương sống” của quản lý người chơi – vẫn còn bất cập. Dù ứng dụng vHandicap đã giúp chuẩn hóa một phần, nhưng tình trạng golfer không cập nhật vòng chơi hoặc gian lận điểm số vẫn tồn tại, ảnh hưởng đến tính công bằng trong thi đấu.
Song song đó, phong trào golf học đường và đào tạo trẻ vẫn còn yếu; các học viện golf chất lượng cao ít, còn golf phong trào chủ yếu mang tính thương mại, thiếu chiến lược dài hạn.
Nhiều sân golf phụ thuộc nặng vào khách du lịch hoặc doanh nghiệp, thay vì xây dựng cộng đồng golfer bản địa gắn bó lâu dài.
Dấu hiệu của sự “suy thoái cục bộ”
Những yếu tố trên không khiến toàn ngành rơi vào khủng hoảng, nhưng đang tạo nên hiện tượng suy thoái cục bộ – nơi một số sân, khu vực hoặc nhóm golfer bắt đầu “rụng rời”.
Các sân xa trung tâm, lệ thuộc vào khách quốc tế, hoặc vận hành kém linh hoạt là những nơi chịu tác động mạnh nhất. Trong khi đó, các sân có chiến lược đa dạng hóa sản phẩm (tổ chức giải phong trào, liên kết du lịch địa phương) lại vẫn duy trì được lượng khách ổn định.
Điều này phản ánh quy luật thị trường: golf Việt Nam không còn tăng trưởng đồng loạt, mà bước vào giai đoạn sàng lọc tự nhiên.

Golf Việt Nam không còn ở thời điểm “xây sân là có khách”. Đó là giai đoạn đã qua. Thị trường đang yêu cầu một triết lý phát triển mới – nơi golf không chỉ là biểu tượng xa xỉ mà trở thành một phong cách sống, một sản phẩm du lịch bền vững và có bản sắc riêng.
Điều đó đòi hỏi sự tham gia chủ động của các sân golf, hội golf địa phương, và Hiệp hội Golf Việt Nam trong việc định hướng, kết nối và nâng tầm phong trào.
Giai đoạn điều chỉnh, nếu được nhìn nhận đúng, không phải là dấu hiệu suy thoái – mà là cơ hội để golf Việt Nam bước sang một chu kỳ phát triển mới: bền vững, chuyên nghiệp và sâu sắc hơn.
vi
en